Thắng vạn lời biện luận, bại dưới một giọt sương ( Phần cuối ).

 Lời lẽ lúc này của tôi làm cả lớp im bặt miệng. Tôi cứ ngỡ mình đã xoay chuyển được tình thế bằng một đòn tâm lý sắc lẹm, dùng quá khứ để làm đòn bẩy cho hiện tại.😏 Tôi thầm đắc thắng, chờ đợi một cái gật đầu từ thầy và sự thán phục từ các bạn.😲

Nhưng, tôi đã lầm!😭 Một sai lầm chí mạng mà 4 năm học hùng biện cũng không lường trước được.

Giữa bầu không khí đang nghiêng về phía tôi, Anh Thư chậm rãi giơ tay. Giọng bạn nhỏ thôi nhưng sức nặng thì tựa ngàn cân: "Thưa thầy, bạn Trí nói bạn Nhật tiến bộ, nhưng chiều nay lúc ra chơi, chân em bị đau, không thể đo thử chiều cao bằng thước của bạn Nhật được mà bạn bắt em đo, lại còn chửi bậy với em..." kèm theo vài giọt sương trong suốt chảy từ đôi mắt của bạn xuống. Toàn bộ vốn liếng ngữ văn, những cấu trúc lập luận tầng tầng lớp lớp trong đầu tôi bỗng chốc tan thành mây khói. Tôi đứng chết trân trong lớp, cảm giác như một vị luật sư vừa hùng hồn bào chữa cho thân chủ thì bị dội gáo nước lạnh bởi một chứng cứ ngoại phạm không thể chối cãi. 

  Bốn năm mài sắc lời văn

Tưởng đâu lý lẽ nằm lòng bàn tay

  Ai ngờ một phút hôm nay

Lý thua sự thật, chữ gầy lòng đau

  Hùng biện dù có mười phân

Chưa bằng một chữ "Nghĩa Ân" ở đời!

 Trời đất, tôi không thể tin được rằng 4 năm đèn sách, học về biện luận, thậm chí biết đến các câu chuyện biện hộ nổi tiếng mà cuối cùng... Lúc đó, thầy chỉ khẽ cười. Thầy cũng rất muốn tuyên dương thêm bạn Nhật, chỉ chờ đợi tôi làm cho cả lớp vỗ👏 tay trong một nốt nhạc, một thời khắc quyết định và chỉ thế thôi! Nhưng sau đó, một nụ cười của sự bất lực, có khi là thất vọng lắm hiện rõ trên gương mặt thầy. Và có khi là, cả lớp thấy. Thầy cầm cuốn sổ đầu bài, và nói:"Được rồi, lớp trưởng Trọng Huy và bạn Trí về chỗ đi!" rồi sau đó tuyên bố:"Vậy thì tạm thời tuần này ta tạm thời không khen bạn Nhật

Thầy cười có lẽ không hẳn vì thất vọng về khả năng của tôi, mà là tiếc cho một "chiến thuật" đẹp nhưng đặt sai chỗ. Thầy muốn tôi thành công, nhưng thầy cũng cần công bằng. Việc thầy bảo bạn về chỗ là cách để "cắt lỗ" giúp tôi, tránh để bạn lún sâu hơn vào việc tranh cãi khi chứng cứ đã quá rõ ràng.

  Từ đây, tôi mới rút ra bài học: Khi chỉ dựa vào năng lực học tập mà chưa biết đến nhân cách thì cuối cùng cũng sẽ Thất Bại như tôi!



Nhận xét

Bài đăng phổ biến