Những người mà tôi vô cùng kính trọng ( Phần 4 )

 Ngần ấy người rồi, riêng mẹ tôi thì các bạn có thể lên Facebook, vì tôi viết ở giấy ô ly và bố tôi đăng lên, nên có thời gian các bạn hãy đọc thử nhé! Phần 4 rồi, khá nhiều, nhưng tôi chưa có ý định muốn dừng lại, vì còn phần 5, 6, 7, 8, 9, 10,  nữa mà. Ông ngoại tôi sẽ là người mà tôi kể trong bài văn này. Ông ngoại tôi biết nhiều điều hay, dạy cho tôi biết những điều ấy qua cách nói chuyện hài hước. Trước khi vào tả kĩ, tôi muốn viết một bài thơ tặng ông như sau: 

            Ông ngoại Duy Chung

Ông ngồi nhấp chén trà thơm,

Nụ cười hiền hậu nói rôm chuyện cười

Tóc ông lấm tấm sương rơi, 

Nhưng đôi mắt vẫn xanh trời tuổi xuân.


Ông hay kể chuyện xa gần, 

Giọng trầm ấm lạ, cháu cười mê say

Bước ông vẫn vững vẫn hay, 

Dẫn cháu đi dạo những ngày đầu đông.


Cháu thương ánh mắt ông nồng

Duy Chung - tên gọi ấm lòng cháu yêu💖

Thời gian trôi nhẹ như chiều

Tóc ông điểm bạc thương nhiều chẳng phai.

                                             Minh Trí

Các bạn thấy tôi viết có được không, nếu được thì cho tôi biết nhé! Tôi nói về ông như thế là rất tả thực đó. Ông tôi luôn nhâm nhi trà, hút thuốc lào và luôn dẫn tôi cùng vài anh em đi bộ. Các bạn có thể chưa biết, nhưng cái cảm giác 4 giờ sáng đến 4 rưỡi sáng mùa đông, tôi và em gái là hai người, cùng các anh em bên ngoại nữa, được ông ngoại cho đi bộ vào cái thời tiết mùa đông, nó "PHÊ". Thời tiết lạnh 10 độ C, vừa dậy còn chưa kịp tỉnh ngủ mà khoác giày đi ra ngoài, cuốc bộ vài phút là người nóng lên, thật sự chẳng còn gì tuyệt hơn. Còn về việc góp ý và tôn trọng ý kiến của tôi, tôi sẽ kể nốt trong phần này  thôi, vì những người tiếp theo sẽ là người lắng nghe tôi về lĩnh vực khác. Vừa đi, ông vừa hỏi nhiều câu hỏi, mà nhiều anh em trả lời đều không đúng ý ông. Riêng tôi, một số khi, tôi nói đúng và rất hâm mộ những triết lý của ông. Đằng khác, lại về chuyện đi bộ. Ông ngoại tôi - từng là một người tham gia quân đội, với tinh thần kỉ luật thép, nên dù đã gần 70 tuổi nhưng vẫn giữ được cơ  bắp mà tôi cá là, những người mới tập gym đều mong muốn có được. Tiếp theo, ông cũng rất hay thủ thỉ với tôi. Với những chuyện tôi nói ra, ông đều góp ý và khen ngợi. Tôi không biết các bạn chơi những môn thể thao hoặc các hoạt động ngoài trời với ông ngoại thế nào, nhưng với tôi thì thường là những trận đấu bất phân thắng bại. Cụ thể, ông hay chơi với tôi các môn cờ, đánh cầu lông và võ thuật. Về cờ, từng nước đi của ông đều đánh đúng vào các nước tử lộ ( theo như phiên âm tiếng Hán Việt, thì "tử" có nghĩa là chết, "lộ" nghĩa là con đường ) của tôi, khiến cho tôi nhiều lần nổ não, đúng là thần toán👌 ông ngoại có khác.Còn về cầu lông, ông đánh chẳng khác nào Lee Chong Wei🏸. Với những cú đánh sắc bén, thấp, gần, khó đỡ, cực chéo nhưng không qua vạch quy định, thật là khó đỡ. Còn về võ thuật thì tôi càng chẳng đủ trình đấu với ông. Từng đòn đá và chặt tay vô cùng hiểm hóc. Cú đấm mạnh, lực phát ra như bão, tiếng hét như sóng cồn, chân cứng cáp như thép như đồng, tôi thậm chí còn chẳng có cơ hội phản công, thì càng chẳng thể ra đòn được, đúng quả thật là võ thuật cao siêu, võ sinh Taekwondo🥋như tôi còn không  địch nổi. Không chỉ thế, về triết lý cuộc đời cũng rất sâu sắc. Ông biết rằng, cuộc đời chẳng kéo dài lâu, nên khi còn trẻ thì phải cố gắng. Nhiều người nói, thanh xuân lâu lắm, như cơn bão lớn, nên phải dành thời gian chơi bời cho bõ. Nhưng ông bảo :" Cơn bão dù lớn mấy cũng sẽ có lúc tắt, mà tắt thì phải rất lâu mới có đủ sức gió để có thể có thêm cơn bão khác!" Ý muốn nói là, khi thời gian trôi đi mà không cố gắng thì rất khó có cơ hội làm lại. Tôi cũng thấy ý kiến này rất sâu sắc.

      Và đó là tất cả những gì tôi muốn viết hôm nay. Ta cùng đón  chờ phần 5 nhé!


Nhận xét

  1. Con thật tuyệt vời. Con hãy lan tỏa tình yêu thương của con rộng khắp và nhiều hơn nữa nhé! Trai yêu của Bố!

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến