Những khoảnh khắc mà tôi dù đến cuối đời, khi linh hồn phảng phất chốn âm ty, tôi vẫn luôn ghi nhớ

   Những khoảnh khắc tôi nhớ nhất ở tuổi 10, không phải là những lúc đứng ở đỉnh vinh quang để nhận quà, giấy khen, phần thưởng,... Mà chính là các buổi sinh hoạt cuối giờ ở lớp, tôi nhận được lời phê bình từ các tổ viên dành cho tôi - một người tổ trưởng. Tôi vẫn rất nhớ những lời phê bình ấy, nhưng dù sao thì, tôi cũng xin cảm ơn những lời phê bình các bạn đã dành cho tôi :

Những lời phê phán thẳng ngay😇

Giúp tôi tiến bộ, hôm nay khác nhiều

Những lời chỉ bảo mến yêu💖

Cho tôi biết được rất chi nhiều điều.


Cảm ơn bạn đã dạy tôi

Để làm đủ thứ, cho riêng tổ mình

Phê bình, khen thưởng, nói "think"

Think là để thấm, "know" là hiểu sâu.


Cái sai không ngại cúi đầu

Biết ơn người đã đứng sau giúp mình

Học để mình biết tận tình

Cảm ơn bạn đã cho mình giả trân!    

  Tôi cảm ơn lời phê bình của các tổ viên dành cho tôi. Mặc dù một số khi, tôi biết rằng, mình không sai, nhưng tôi cũng hiểu, nếu đã lòng người không theo thì ắt là sẽ chẳng được việc. Ví dụ như một số vị tướng tuy tài giỏi nhưng lòng dân không theo, nên thất bại thảm hại các cuộc chiến chống quân xâm lược. Ví dụ như vị tướng tài Hồ Nguyên Trừng, ông đóng góp công lao lớn, chế tạo ra súng thần công🔫 và thuyền chiến 2 tầng, đánh quân Minh xâm lược, ấy thế nhưng lòng dân chẳng theo, nên nghĩa quân thất bại thảm hại😔. Ông còn nói:"Thần không sợ đánh giặc, chỉ sợ lòng dân không theo !" Tổ tôi cũng là như vậy. Tuy là đơn vị có nhỏ bé đến đâu, nhưng cũng phải được lòng người, làm việc mới nên. Đó chính là những lúc tôi luôn ghi nhớ, vì nhận được lời phê bình của mọi người. Tôi biết, mình không sai, nhưng có lúc tôi được khen, lúc bị phê bình. Cảm ơn những lời phê bình ấy, vì các bạn đã cho tôi biết rằng : Tôi đối với các bạn, không xứng đáng, hoàn toàn không xứng đáng để được tuyên dương. Các bạn có lúc tuyên dương, lúc phê bình tôi nhưng tôi hiểu rằng, niềm tin mà các bạn tổ viên đặt vào tôi gần như bằng 0% 😓. Tôi tuy là tổ trưởng, nhưng cũng rất ít khi được bầu cử khen thưởng.

  Nhiều khi, tôi đặt ra câu hỏi :"Mình cũng là con người, bao nhiêu người ca ngợi mình, nhưng tại sao đến cả thành viên trong một tổ còn chẳng quý trọng mình ?" Tôi cũng muốn được mọi người tin tưởng lắm chứ, đâu có phải tôi cần được khen.

  Tôi chỉ muốn có niềm tin thôi, chứ không quá quan trọng việc được khen hay không. Giờ đây, tôi chỉ muốn việc, tôi có thể được phê bình và tuyên dương đúng chỗ, chứ không phải là muốn tìm chỗ dựa trong tổ vì niềm tin của mọi người đặt lên tôi. Nếu như các bạn sẵn sàng giao việc và cho tôi niềm tin của các bạn thì tôi vô cùng vui mừng😉. Chính vì vậy, mong rằng các bạn trong tổ, hoặc nếu lớn hơn thì có thể là tập thể lớp, vui lòng có thể cho tôi một chút lòng người nhỏ nhoi, có thể là 40% niềm tin của các bạn cũng được.

  Tôi không cần 100% niềm tin của các bạn, vì hôm nay, tôi không được tuyên dương trước lớp vì sót đúng một phiếu bầu😞. Nhưng tôi không trách các bạn, vì tôi hiểu rằng, giá trị của bản thân tôi😔 còn chằng xứng đáng với một phiếu bầu✉. Tôi hiểu rằng, sẽ chẳng bao giờ, tôi được lòng các bạn, nếu các bạn vốn dĩ đã không muốn nghe tôi chia sẻ rồi. Cái đúng, cái tốt của tôi luôn bị làm lu mờ đi, còn những cái mà các bạn cho là phạm  tội, thực chất chẳng là gì, nhưng do lòng người không theo, nhiều lần tôi bị vu oan vô số tội. Hôm nay khi không được các bạn của lớp khen thưởng, tôi cũng không sao. Tôi chỉ được 26 phiếu của toàn thể lớp, nên thiếu 1 phiếu. Tôi cũng cảm thấy như vậy, nhưng tôi hiểu, trong tâm các bạn không muốn bầu tôi rồi. Tôi không cần, vì trước đó, tôi có 33 phiếu, trong khi cả lớp có 34 người, nên tôi hiểu rằng, chỉ một lần duy nhất các bạn có thể đặt niềm tin lên tôi.

  Hôm nay, tôi cũng không mong muốn hay chia sẻ gì nhiều, chỉ biết rằng, tôi viết bài này, là để kể ra những khoảnh khắc tôi hàng ghi nhớ, để tới ngàn vạn năm sau, tôi vẫn có thể truyền cho các thế hệ sau rằng : Đã là người đứng trên, dù bậc thấp hay cao, nếu bị phê bình hãy luôn cảm ơn nó, để nếu như bạn không có được lòng người mà vẫn bị vu tội, thì hãy hiểu rằng, đó là chính là tội mà bạn đã gây ra : Không có được lòng người.


Nhận xét

  1. Con hãy sống với những gì con cảm thấy đúng. Dù con có được như thế nào thì đi chăng nữa thì cả nhà luôn bên cạnh con, bố luôn dõi theo con. Hãy thật mạnh mẽ lên chàng trai Lê Nguyễn Minh Trí của bố. Bố tin với những khả năng của con, con luôn tự đứng vững trên chính đôi chân của mình! Bố và mọi người luôn yêu con!

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến