Những người mà tôi vô cùng kính trọng ( Phần 8 )

 Người mà tôi bí mật ở phần 7, tôi nói đã được bật mí rồi đây😉. Đó là cô Yến Oanh, người cô đã dạy cho tôi nhiều điều suốt năm lớp 3. Cô là người rất tín nhiệm tôi. Đây là bài thơ tặng cô

                                       Cô Yến Oanh

Cô Oanh gieo chữ dịu dàng

Tựa hương sen sớm, ngát làng tri âm

Nét phấn nâng ước mơ thầm

Cho bao cánh nhỏ...dần dần bay xa.

                                     Minh Trí

 Các bạn ạ, cô Oanh dạy tôi là một cô giáo dạy hay, nghiêm khắc và rất thích những ý kiến đề xuất tôi đưa ra trong học tập, cũng là người đưa tôi vào nhận giải thưởng Violimpic. Đó là vào khi năm tôi học cuối kì lớp 3, cô đăng kí cho tôi vào cuộc thi Violimpic Toán📗, cho tôi trải nghiệm. Và các bạn có biết không, cô đã dạy cho tôi rất nhiều thứ. Và đây là những kiến thức mà tôi nhớ nhất. Đầu tiên, cô dạy bài cho tôi với cái tên dễ hiểu, sau này, tôi biết tên thật của các kiến thức đó. FiBonacci - bài mở đầu mà cô dạy tôi. Cô chỉ gọi đó là "dãy số có phép tính giữa các số" thay cho FiBonacci để các bạn dễ hiểu. Thêm đó, cô còn dạy chúng tôi quy đồng mẫu số, tử số của một phân số - một dạng toán không nằm trong chương trình lớp 3. Tôi ngoài ra còn được học nhiều dạng toán khó khác. Các bạn và tôi cũng rất quý cô Oanh. Hơn 30 người tuy phải ở lại sau giờ để học thêm kiến thức giúp việc thi Violimpic nhưng lại vô cùng thích thú, thậm chí có người học quên lối về😂. Học vui là vậy, nhưng cô cũng rất nghiêm khắc, coi việc dạy dỗ nghiêm túc là quan trọng, chứ không phải chuyên gia ru ngủ và điểm danh😖. Nhiều người làm thợ dạy, họ coi đó chỉ là việc dạy theo kiến thức chung, ít khi tự ra đề và sáng tạo😤. Nhưng cô Oanh thì khác. Cô không phải tín đồ của những người coi thường giáo dục, mà là dạy để trò biết😀, trò khôn🧐 và trò áp dụng bài học vào thực tế. Để biết và làm được điều đó, cô chắc phải nỗ lực không ngừng, mới dạy hay như vậy. Tiếp theo, cô rất coi trọng nét chữ. Các bạn nghĩ, thầy cô nói chúng ta viết chữ đẹp, chỉ là đang khen suông thôi đúng không. Tôi không biết thầy cô các bạn có chú trọng nét chữ không, nhưng đối với cô Oanh thì đó không chỉ là thứ được mực và giấy sinh ra, mà là cả tâm ý và phẩm chất của học trò. Các bạn biết không, cô giáo tôi chú trọng từng con chữ, cô nói :"Luyện nét chữ, rèn nết người, nét chữ đẹp thì nết người ngoan, viết chữ mà xấu quá thì không phải học sinh cô Oanh!"  Cô thích nét chữ đẹp, để sau này khi lớn lên, những nét chữ ưa nhìn thì sẽ dễ được chấp nhận hơn những nét chữ xấu. Có lần, do tôi viết chữ "h" chưa đẹp, cô nhận xét và tôi đã ngồi lại trong lớp suốt 25 phút giờ ra chơi mà không cần cô hé miệng nửa lời. Tôi thực sự đã ngồi trong lớp suốt 25 phút, và dành toàn tâm toàn ý cho việc luyện chữ🖋. Cuối cùng, sau gần nửa tiếng đồng hồ, chữ "h" của tôi gần như đã trở nên hoàn hảo, thật sự đẹp, thậm chí khi so với chữ mẫu, chữ "h" tôi viết được cho là giống chữ mẫu đến hơn 80%😲. Quá tuyệt vời. Đến ngay cả chính tôi cũng không ngờ, cô Oanh sau khi dạy và mình thực hành mà lại có kết quả đẹp như vậy. Cuối cùng, khi cô đăng kí cho tôi tham gia cuộc thi viết chữ đẹp toàn trường, tôi bất ngờ khi nghe tên người được nhận giấy khen viết chữ đẹp toàn trường như sau:"Em, Lê Nguyễn Minh Trí, học sinh lớp 3C - giải nhất đại diện khối lớp 3 giải thi viết chữ đẹp cấp trường!" Khi ấy, cảm xúc của tôi vui mừng khôn tả. Niềm hãy phúc dâng trào vui không kể xiết. Tôi từ đây, hiểu rằng, những thứ cô dạy cho mình thật cao quý và đáng trân trọng. Quay lại với cuộc thi Violimpic kia, tôi tuy chỉ đạt giải khuyến khích nhưng tôi cũng rất vui, vì đã lần đầu tiên bước chân vào giải đấu, không phải của Việt Nam. Tôi biết, có thể sẽ bị trùng tên, hoặc có phiên bản khác, nhưng đây hình như tên đầy đủ là Violimpic Toán Phymos của Philippines tổ chức. Tôi không ngờ, vì có những bạn tham gia cùng tôi, có người được giải Đồng🥉, người được giải Khuyến Khích, không ai được giải Vàng🥇, chỉ đúng một người được giải Bạc🥈, vậy là tôi đã nằm trong top đoạt giải rồi. Còn đa số, các bạn đều được giải..."ĐẤT😝". Dù được giải thấp, nhưng cũng nhờ cô dạy tôi nhiều điều hay, thì tôi mới có cơ hội trải nghiệm. 

 Phần 8, đã kể xong, giờ đã là 12:16 p.m rồi, tôi phải đi ngủ thôi, xin dừng bút.                              


Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến