Những người mà tôi vô cùng kính trọng ( Phần 9 )
Bây giờ, tôi muốn kể về một thầy giáo nữa. Thầy tuy chưa đồng hành cùng tôi lâu, nhưng tôi vẫn nhớ lời thầy dạy rất nhiều. Đó là thầy Đức Mác - thầy chủ nhiệm năm nay của tôi. Hôm nay, tôi lại muốn tặng thầy bài thơ :
Thầy giáo tôi
Thầy như ngọn đuốc soi đường
Con đường em thấy toàn là điều hay😊
Trên trời dưới vực xấu lành
Thầy dạy em cách làm người đàn ông.
Ừ thì, đúng là thầy dạy đạo đức làm người, nhất là để các bạn nam trở thành người đàn ông, chứ không tập trung quá sâu vào kiến thức trong sách vở. Vậy nên, trong bài này, tôi muốn nói về thầy qua cách thầy dạy cho tôi biết cái đạo đức làm người chứ không phải là nói hơi sâu về việc dạy kiến thức như ở phần 8. Thứ nhất là về việc bạn Hưởng bị trêu chọc và ngay lập tức chạy đi mách mẹ mà không suy nghĩ. Thầy nói :"Em phải có bản lĩnh của người đàn ông chứ😤, chẳng lẽ bây giờ kể cả người ta trêu mình ở Hà Nội mình cũng chạy về Đồng Tiến ( xã Tân Tiến, tỉnh Hưng Yên*1, ) mà mách mẹ à? Có phải đàn ông không, hay là bị nhầm giới tính?" Thầy nói vậy, sau đó còn giải thích với các bạn về bản lĩnh của người đàn ông rằng, chỉ có thằng đàn ông chân chính mới có bản lĩnh, chứ không phải cứ đi trêu bạn, đánh nhau xong rồi ảo tưởng sức mạnh rằng mình là anh hùng. Thầy cũng bảo rằng :"Một thằng đàn ông con trai là phải biết bảo vệ bản thân mình khi bị bắt nạt, nhưng cũng không được gây gổ, đánh nhau với người ta. Tôi cũng rất tâm đắc với điều thầy nói. Cũng phải thôi, các cụ nói rồi, " không đánh được người thì mặt đỏ như vang🍷, đánh được người thì mặt vàng như nghệ" . Người Việt nói thế rồi, không đánh được người trong lòng cay cú, hận thù nên mặt đỏ như vang😡, còn đánh được người thì là vi phạm pháp luật, sợ hãi bị đi tù😰 nên mặt mới vàng như nghệ😨. Ngoài sự việc đó ra, thầy cũng nhiều lần dạy tôi làm một người đàn ông tương lai. Và đó là hôm nay - ngày 7 tháng 11, thầy đã nghiêm khắc răn dạy tôi. Hôm nay, có hai chuyện khiến tôi bật khóc. Mà kể ra, hơn 70 % trong số đó là vì chuyện thứ nhất. Đầu tiên, như các bạn đọc bài của tôi từ lúc tôi mới lập trang blog này, tôi khẳng định, tôi chưa đạt được mục tiêu "múa bút thành thơ ( văn ), thiên cổ tuyệt cú", nhưng tôi kể ra cũng có chút triển vọng như đánh giá của hầu hết mọi người. Ấy thế mà, hôm nay, khi tôi thi môn văn giữa kì một, do thời gian không đủ để tôi sáng tác ra một tác phẩm văn thật hay, nên tôi chỉ có thể viết đầy đủ ý, chứ không được hay cho lắm. Vì thế, tôi bật khóc trong bất lực khi nhìn bài văn bị thu đi với câu kết bài quá ngắn gọn. Tiếp theo là về việc, tôi bị các bạn phê bình oan. Hôm nay, khi tổng kết cuối tuần, tôi rõ ràng không làm gì nhưng vẫn bị các bạn vu oan cho tội nói tục, chửi bậy. Các bạn dù biết vậy là sai, ánh mắt liếc qua liếc lại, có bạn còn cười đắc thắng😏, có bạn còn cố chọc tức, doạ dẫm mấy câu như"Bố đấm chết mày giờ" hay "Mày ghi vào, thằng chó🐶" mà vẫn nói là tuần trước, rồi vu cho tôi đủ thứ tội. Đến cuối giờ, thầy gọi tôi ở lại và nói chuyện, lúc này, tôi vì quá bức xúc nên không suy nghĩ nhiều mà tự mình nhận luôn cái tội oan kia. Chẳng hiểu sao lúc ấy, tôi lại thừa nhận dù biết mình không sai. Lúc về, mấy người kia còn cà khịa tôi. Còn tôi, dù chẳng nói tục gì, kể cả tuần trước hay tuần trước nữa, mà vẫn bị vu cho đủ thứ tội. Các bạn thì về cũng còn cười khẩy. Còn trò doạ dẫm kia tôi đã quá quen, nên chẳng còn sợ mấy câu ngông cuồng ấy nữa. Đỉnh điểm là lúc ở lại, thầy không trách gì tôi, chỉ ân cần hỏi, nhưng tôi từ đó vì quá tức giân mà nhận tội oan luôn. Không ngờ bản thân tôi lại ngốc đến vậy! Thầy nói, không sao, vì ai cũng mắc sai lầm, nên biết sửa sai là được rồi. Thật là nực cười lúc đó, khi tôi không mắc sai lầm lại "BỊ AN ỦI" các bạn độc giả thân yêu ạ !
Và đó là câu chuyện về người thầy mẫu mực của tôi, các bạn hãy đón đọc phần 10 ( phần cuối ) nhé !
Nhận xét
Đăng nhận xét