Những người mà tôi vô cùng kính trọng ( Phần 6 )
Trong bài này, bác Ba - anh trai của mẹ tôi - bố của anh Sâu, anh Sóc. Viết thơ tặng bác là không thể thiếu, con tặng bác 4 câu này nhé :
Bác tôi
Bác Ba đức trọng tâm hiền
Giữ tròn nghĩa cả, vẹn niềm thảo ngay
Gió sương chẳng quản tháng ngày💨
Một lòng nhân hậu, dẫu cay vẫn cười😅.
Bài thơ độc quyền dành riêng cho bác Ba ạ. Bác Ba có tính cách hiền hậu, nghiêm khắc và rất quyết đoán, cùng với đó là việc bác hay khuyến khích các anh em sáng tạo và sử dụng cái mới mẻ, nhưng phải an toàn. Và một vài ví dụ sau đây là nhân chứng. Đầu tiên, bác rất hay mua đồ cho mọi người. Ví dụ như khi bác đi công tác về, thì cả vài anh em đều có quà. Nhưng bác cũng cực kì nghiêm nghị với từng việc nhỏ nhặt nhất. Đó là lý do mà các anh em bên quê ngoại chúng tôi đều vô cùng ngoan ngoãn và phải chịu trách nhiệm tuyệt đối với việc mình gây ra ( nếu trong trường hợp người khác không có lỗi ). Và việc đó là khi anh Sâu - người chơi thân với tôi nhất đã làm việc có lỗi với em Cua. Đấy là khi, tôi mang bộ đồ chơi thí nghiệm hoá học đến, chúng tôi chơi rất vui. Mấy anh em cùng nhau pha chế các màu sắc🎨, và các phản ứng hoá học khi trộn các chất với nhau. Anh em chúng tôi còn lấy vỏ chai nước có ga, cho Baking Soda ( Natri Bicarbonat ) vào trong chai, sau đó đổ thêm nước và màu của chai nước đó vào, chúng tôi đã tạo ra một cái gọi là " Canh Mạnh Bà😅" giúp quên đi kí ức. Thực chất thì, uống vào sẽ bị ngộ độc thực phẩm nằm viện🏥 luôn chứ quên cái nỗi gì. Nhưng đó chưa phải việc anh Sâu gây ra lỗi với Cua. Anh Sâu, tôi và anh Sóc, đã pha chế ra một màu xanh ngọc rất đẹp. Chúng tôi cho vào ống nghiệm, lấy pipette hút một chút vào trong, và ngắm nhìn thành quả, chúng tôi đặt tên là "chất hỗn dịch xanh ngọc", nhìn mà tất cả anh em sung sướng😊 hét lên : "Cuối cùng nó cũng ra đời!" Nhưng ai mà biết là, từ đâu mà cây ống nghiệm không nghe lời văng một chút màu vào áo Cua. Thiệt hại về màu bị mất thì không đáng kể, nhưng áo của Cua đã dính mực. Khổ nỗi, trước khi chơi, cậu Sáu - bố của Cáy, Cua - vì sợ áo bị bẩn nên lạnh lùng nói : "Nếu như áo của Cua bị dính mực chỗ nào, sẽ bị cắt chỗ đó." Áo của em ấy dính mực không nhiều, nhưng lại bị trên nhiều chỗ, em oà khóc lên. Bác tôi biết chuyện, liền nói :"Bây giờ các anh lớn phải đi xin lỗi em, vì đã làm áo em bẩn!" Cả anh Sâu, anh Sóc, tôi và em Mít, trong đó có anh Sóc, tôi và Mít là vô tội, nhưng vẫn phải đi tường trình với cậu Sáu. Riêng anh Sóc, do không sợ mình bị mắng nên vừa đi vừa rap bài "Trình" của HIEUTHUHAI :
"Ối dồi ôi, ối dồi ôi, trình là gì mà là trình ai chấm
Anh chỉ biết là ba mẹ tự hào mà xây nhà to ở một mình hai tấm ...ối... dồi....."
Bác Ba nghe thì nói :"Biết nhìn nhận khó khăn và vượt qua khó khăn mới gọi là trình, chứ không phải cứ ở đấy mà ối dồi ôi!" Tôi nghe xong thì vô cùng ngưỡng mộ triết lý cuộc đời của bác. Đó là cậu chuyện về một người bác hiền lành của tôi. Đến chỗ cậu Sáu, ai cũng phải tường trình về việc này, kể cả người ngoài cuộc thì cũng phải thuyết trình về việc sao hôm nay mình biết chuyện về việc Cua bị văng mực vào áo. Còn nếu như mình chẳng biết gì thì cũng phải nói một câu an ủi em.
Đây là bài văn con tặng bác ạ! Nếu các bạn độc giả muốn xem tiếp về một người bác nữa của tôi, hãy đón chờ phần 7.
Nhận xét
Đăng nhận xét