Hội diễn văn nghệ của lớp 5C và "The Girls Who Make A War On Stage"
"The Girls Who Make A War On Stage" là biệt danh tôi tự đặt cho đội văn nghệ lớp tôi. Hôm nay, khi văn buổi văn nghệ chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam bắt đầu, các bạn nữ được chọn ở lớp tôi tuy biểu diễn sau nhưng đã tạo ra một kì tích. Đây là bài thơ độc quyền dành riêng cho đội văn nghệ của Class 5C:
Cuộc chiến trên Stage
5C văn nghệ trổ tài 💃
Hát hay, múa đẹp, mọi người ngợi khen😄
Mấy đội khác thì quá "đen"
Tự nhiên gặp phải 5C trổ tài.
"Lời thầy cô" - bài hát cũng vui
Vì lại có được lớp ai chọn mình
Chọn mình để múa, mà hay
Ai ai cũng phải "nể nang ba phần".
Minh Trí
Hôm nay, lớp tôi tham gia hoạt động văn nghệ của trường, phải thi đấu với rất nhiều lớp với các bài hát như: Ếch ngoài đáy giếng; Nghĩa sư đồ,...Trên một "sàn đấu" căng thẳng như vậy, hẳn là lớp tôi phải chuẩn bị kĩ lắm. Nhưng trong bài thơ tôi có nhắc đến từ "hát hay" thì chỉ là nói cho có chữ thôi, chứ chẳng hát gì đâu, hì hì😅.Với từng động tác múa mượt như sunskill, kết hợp cực ăn ý cộng thêm bài nhạc hay, lớp tôi đã thực sự làm nên kì tích. Nhưng đó chỉ là một phần, phải nói là các bạn : Băng, Loan, Anh Thư, Châm, Chi, Nhi, Hân a và Ngân đã phải tập luyện rất nhiều mới làm được một bài múa đẹp như vậy. Hôm nay, khi vừa đặt chân vào lớp, tôi đã thấy các bác phụ huynh ( cụ thể là hai bác mẹ của bạn Băng và Châm ) chuẩn bị sẵn dụng cụ trang điểm💄, để cho các bạn nữ lớp tôi một khuôn mặt ưa nhìn hơn khi bước lên sân khấu. Lúc đó, kì tích được lập nên khi các bạn nữ lên stage, với bài hát Lời thầy cô. Các động tác thì "Bồng bềnh như mây☁, Rồng bay phượng múa🐉", nên mọi người đã chung lòng cổ vũ, đến mức không biết ông trời nghĩ gì mà lúc đó, có thể mọi người trong sân không để ý, khi cơn đen đang kéo đến thì bắt đầu, trời hửng nắng⛅. Các bạn không tin đúng không, hoặc cũng có thể các bạn nghĩ:"Do trùng hợp thôi!" Nhưng không, các bạn đừng đùa với điệu múa say đắm lòng người ấy. Nếu các bạn nghĩ:"Thằng này bốc phét à?". Thì xin đừng nghĩ vậy! Lời nói của tôi có căn cứ, chứng cứ và có suy nghĩ rõ ràng. Tôi cũng như Lý Tự Trọng, tuy chưa đến tuổi thành niên nhưng làm việc có căn cứ và có mục đích. Hãy tưởng tượng sáu chữ quen thuộc tôi từng viết: "Trăng nghiêng soi bóng ao thềm" và nghĩ ra phong cảnh đó. Được rồi, tưởng tượng có 8 cô gái mặc áo phông màu đỏ, dáng người ưu tú, mặc quần dài đang múa một điệu múa tri ân các thầy cô. Mở bài nhạc "Lời thầy cô" và cảm nhận. Bất cứ những gì bạn có thể tưởng tượng được, thì chính là điệu mùa là lớp tôi đã múa. Tôi xin chắc với bạn rằng, không phải đùa, nhưng có thể không phải cả bài, mà một động tác nhỏ bạn có thể tưởng tượng chắc chắn là một trong những điệu múa lớp tôi. Hôm nay, ở lớp, ai cũng vui vì có những người bạn tài năng như vậy.
Tôi sẽ chẳng bao giờ quên được các hoạt động chào mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam sâu sắc ở trường tôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét