Những người mà tôi vô cùng kính trọng ( Phần 5 )

 Ông ngoại rồi, phải đến bà ngoại nữa chứ. Lại như lần trước, phải làm bài thơ tặng bà: 

                  Bà ngoại tôi

Bà ngoại tóc đã pha sương

Ánh mắt dìu dặt, sưởi ấm đời con

Tóc bạc lấp lánh như mây hồng

Lời bà dạy bảo theo từng bước chân.

        Hôm nay, tôi hơi bí, nên viết được 4 câu thôi, nếu bà ngoại tôi mà xem được, nhờ các bạn giải thích giùm tôi với nha! Bà ngoại tôi có tính cách nghiêm khắc😶 và hơi bốc đồng😈. Nghiêm là ở chỗ, chỉ cần có việc gì làm mà không nằm trong quy củ thì bà sẽ vô cùng nghiêm khắc, và sẽ từ một bà tiên😇 biến thành một bà phù thuỷ😱. Ví dụ cho việc này gần đây nhất thì chính là việc anh Sâu chơi Ipad quá thời gian quy định. Hai bác tôi quy định cho anh Sâu mỗi ngày chơi Ipad và xem TV đúng 3 tiếng đồng hồ. Nếu quá thời gian thì Ipad tự động khoá lại. Hôm đó, anh tôi xem Ipad hết 3 giờ, nên đi xem TV, vì TV thì không bị khoá nếu hết 3 tiếng. Bà ngoại vốn là người nghiêm nghị, bốc đồng nên, ngay lập tức, bà vào phòng và rút dây TV ra với vẻ mặt vô cùng bực bội và khó chịu😡. Bà mắng : "Bây giờ có phải giờ xem TV không, hay đợi hết bữa cơm tối mới dừng lại, hả? Canh riêu🍲 thì sắp hết ra rồi, không ăn còn ngồi thừ ra đấy!". Đúng là bà ngoại có khác, đúng thật sự là người nghiêm khắc. Ăn cơm tối xong, bà lại bị mấy anh em chọc giận vì cái tội, vi phạm quy định. Bà giao cho nhiệm vụ vô cùng nhỏ nhặt, là : ăn cơm xong thì phải đi lau mệng sạch sẽ rồi muốn làm gì thì làm. Nhưng trong nhóm có người chạy vào xem TV luôn, nên bà cũng rất giận. Vậy là, bà giấu Ipad đi, không cho ai động vào nữa. Bà nói : "Dù là 24 tiếng thì Ipad của con sẽ tự động mở khoá, nhưng bà đã cho nó đi xa rồi, con không tìm thấy được đâu😏!" Anh Sâu nghe xong thì nói vặn lại :"Hehe, bà đừng tưởng con dễ lừa, con không phải trẻ con 4 tuổi nhé!" Thế là mấy anh em chúng tôi đi tìm khắp nhà, nhưng tìm mãi cũng chẳng thấy. Cụ Thoa - nhà cụ ngay gần nhà ông bà ngoại, chỉ cần thông qua "lối đi bí mật" là có thể đến nhà cụ. Thế là cụ cười phá lên, nói : "Cái Ipad xa tận chân trời mà gần ngay trước mặt, đúng là lũ trẻ con dễ lừa😝!" Nghe vậy, bà ngoại tôi mở lối bí mật, nhìn thấy cụ chỉ cách nhà mình 5 m, vậy là cũng cười theo. Anh em tôi nhìn thấy thì vừa sốt ruột vừa ức chế😤, chẳng hiểu tại sao, cái Ipad tìm trong nhà vệ sinh, phòng ngủ hay nhà tắm thì đều không có. Cuối cùng, khi đang luẩn quẩn ở chỗ nhà vệ sinh lần thứ năm, tôi chợt nhìn ra hành lang, và rồi cái lpad được giấu trong...cái kệ giày. Tôi gọi mấy anh em ra với nét mặt vui mừng, nói :"Anh Sâu anh Sóc ơi, cả Mít nữa, tìm thấy lpad rồi, gọi Cua với Cáy sang ăn mừng đi!" Các anh nhìn thấy lpad xong thì ngay lập tức vui mừng, riêng anh Sâu lo phát sốt, hihi😂! Tôi ngay lập tức phóng xe sang nhà cậu Sáu, gọi :"Cua, Cáy ơi có drama này!" Ý quên, tôi còn chưa kể việc bốc đồng của bà tôi. Bà tôi bốc đồng nhiều việc lắm. Nhưng ví dụ gần nhất là : Trong bữa tối gần đây. Bà hôm ấy nấu món ngao xào, thơm nức mũi, lại uống cùng Sting🍹 thì... cứ phải gọi là :"NGON HẾT NƯỚC CHẤM!" Ông hôm ấy mua Sting cùng bia🍺về, muốn chê cũng khó. Nhưng bà thì hay nghe thời sự, thấy người ta hay nói mấy loại nước ngọt có ga thì cực kì độc hại, thậm chí có thể chứa cả xyanua. Bà vừa nhìn đã không nói không rằng, chỉ bước ra với cái nghiến răng ken két, rồi cầm mấy chai nước không suy nghĩ mà ném thẳng xuống cái ao trong sân. Anh em chúng tôi chẳng ai dám nói, đến ông cũng cạn lời. Nhưng đấy là 1 giây trước, 1 giây sau, anh Sâu hét lên :"Bà có bị mất trí không?" Bà chỉ nhìn anh Sâu đúng 2 giây rồi mắng :"Có biết mấy cái đấy nguy hiểm lắm không?" Lúc này tôi chỉ nghĩ :"Bà bốc đồng thật, chẳng suy nghĩ gì mà đã làm rồi!" Lúc này, bà và anh Sâu cãi nhau to hơn:"Bà có biết đấy là tiền không💴, bà dạy phải biết quý đồng tiền nhưng có làm không💸?"-"Thế mấy ông cháu mày sẵn tiền nhể, sẵn đến mức mua mấy cái độc hại cho nó rước bệnh vào thân, hả ?" Lúc đó, có mấy đứa nhỏ khóc lên đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa😭. Anh Sâu cũng bất lực mà khóc lên. Đúng là, học sinh tiểu học mà còn cãi lại người lớn thì, chỉ có thể khóc thôi! Ông thì cũng bất lực, nhưng người từng làm bộ đội thì chẳng bao giờ để ai thất vọng, ông xuống ao, kĩ năng bơi mượt như sunskill. Cũng may, nước còn uống được, chứ không ông tôi cũng mất tiền. Còn tính tốt của bà là rất muốn các cháu tự lập. Muốn đi chơi, duyệt, miễn là phải về đúng giờ. Chúng tôi cũng được chơi các hoạt động ngoài trời, dù là một vài hoạt động nó hơi "khùng" một tí. Ví dụ, sang nhà cụ Thoa hái khế, mà toàn khế xanh, vài quả vàng chín nhưng không ngon, còn đòi đem bán, chắc là người ta thử được một miếng đã từ chối. Nhưng bà đâu có cấm. Chúng tôi lấy tạm cái cân, lấy khế bỏ rổ đem bán. Ngồi ngoài cổng, có đứa reo, có đứa nịnh :"Cô xinh gái chú đẹp zai, vào mua khế giúp cháu ạ, please!". Ngồi chán lại có đứa đạp xe chạy quảng cáo, phá làng phá xóm để người ta chú ý. Mấy anh em còn đặt cho khế biệt danh "chua chan ngon" (ý muốn nói là : "chua chát ngọt".) Thực chất thì chỉ chát chứ ngọt đâu ra. Đó là kỉ niệm rất đáng nhớ!

         Bà ngoại đúng là nhiều tính cách, vừa là bà tiên, vừa là bà phù thuỷ.
 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến