Những người mà tôi vô cùng kính trọng ( Phần 2 )

    Ngoài bà nội tôi ra, còn một số người cũng rất tôn trọng ý kiến của tôi như mẹ tôi hoặc bố tôi,nhưng hôm nay tôi sẽ kể về bà Dương Lệ Nga. Như các bạn đã biết, bà Nga đã từng cho tôi biết rất nhiều điều hay, nhưng chưa ai khi đọc văn của tôi hoặc biết đến tôi mà đã nghe tôi kể cho điều này. Thực chất, bà Nga cũng rất hay góp ý và khen ngợi ý kiến của tôi. Và, bà Nga chỉ góp ý vào việc, tôi nên thể hiện ý kiến như thế nào, chứ ít khi góp ý vào nội dung ý kiến, vì đa số bà đều khen tôi nói hay, nói đúng. Bà cũng nhiều khi nói : "Con dù học tập thế nào,thì con cũng hơn các bạn ở việc đọc sách, chỉ quan trọng là con phải chia sẻ những điều hay, bổ ích cho các bạn nữa, và con nên nói là tớ đọc được cuốn sách này hay quá, muốn cho cậu đọc cùng ! " Tôi cũng biết, bà rất muốn tôi chia sẻ cái mình biết, cái hay cho mọi người. Chỉ quan trọng, là hãy làm như mình vừa biết, đừng làm như ta đây đã cao siêu chưa. Bà cũng hay nói chuyện với tôi. Tôi cũng biết rằng, sách hay trên đời thì không thiếu, nhưng ta cũng chưa chắc đã đọc được hết, vậy nên, khi muốn nói  với người khác cái mình hiểu, mình hơn, cũng phải hết sức khiêm tốn và nhường nhịn. Hơn nữa, thầy giáo cũng dạy tôi : nói có 3 cấp độ, được chia từ thấp đến cao lần lượt là : Nói để người khác biết; Nói để người khác hiểu; Nói để người khác làm theo mình. Ở đây, tôi chỉ muốn nói để người khác hiểu thôi. Vậy nên cứ nói cho người ta hiểu mình đang nói gì là được rồi. Bà dạy tôi như vậy. Và tôi thấm thía điều bà dạy tôi về sự khiêm nhường. 

       Trong phần 3, tôi sẽ kể về một người mà nếu không có người ấy thì chẳng thể có Lê Nguyễn Minh Trí này ngồi viết văn cho các bạn độc giả đọc đâu.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến