Những người mà tôi vô cùng kính trọng ( Phần 3 )
Sau ngần ấy người, gồm : mẹ tôi, bà nội tôi, bà Nga thì cũng có nhiều người tôn trọng ý kiến của tôi lắm. Cụ thể, tôi muốn kể riêng về bố tôi. Ông là người mà tôi dù có lấy trăm núi nghìn đồi🌄 thì cũng chẳng thể để hết lòng kính trọng và thương mến. Bố tôi cũng chính là người cho tôi biết nhiều điều hay, lẽ phải. Ông là ánh Mặt Trời⛅ luôn toả sáng khi tôi cần. Bố cũng xoá tan màn đêm, để tôi luôn nhìn thấy đúng con đường đúng sai, giúp tôi tránh xa tệ nạn, mại dâm, lừa đảo, HIV, .v.v... và dẫn tôi đến thiện nguyện, cộng đồng. Bố từng nói :"Muốn làm gì cũng phải liêm khiết, chính trực, trung thực, đó là ba thứ tối thiểu của một người đàn ông thật sự, muốn trưởng thành thì ba thứ đó phải như vật bất ly thân, con phải nhớ lấy!". Theo quan điểm của bố, "cần, kiệm, liêm, chính", điều mà Bác Hồ dạy cho dân tộc thì phải nhớ, đừng vì cám dỗ mà sa ngã lương tâm. Bố tôi còn nói :" Nếu như không nhớ được lời bố dạy, thì cứ nhắc lương tâm rằng bố của mình làm nghề chính trị, mình phải giữ cho tâm luôn được trong sạch, liêm chính!".
Tôi từ nhỏ cũng luôn khắc cốt ghi tâm lời răn dạy của bố. Người đàn ông với dáng người vững chắc và gương mặt sáng dạ ấy luôn như điều hay lẽ phải, cũng giống như ánh hào quang vậy. Tổng thống thứ 16 của Hợp chủng quốc Hoa Kì - Abraham Lincoln từng kể một câu chuyện, và tôi kể lại cho bố nghe. Đó là câu chuyện về Mặt trời và gà trống. Đó là vào khoảng những năm 1861 đến năm 1865, khi Lincoln xoá bỏ nô lệ, nhưng cũng đồng thời gây ra nội chiến🔫 ở trong nước. Nhiều người than phiền với Tổng thống rằng, chính vì một số người da trắng không đồng tình với việc, nô lệ da đen được quyền công bằng và không còn phân biệt chủng tộc, nên họ đã nổi dậy chống phá chính quyền. Lúc này Lincoln mới nói một câu nói ngắn như sau :" Giống như gà trống và Mặt trời, dù gà trống cất tiếng gáy báo hiệu bình minh, nhưng chỉ có Mặt trời mới mang lại ánh sáng cho vạn vật, chọn gà trống hay Mặt trời sẽ đúng đắn hơn?"Lúc này, mọi người mới hểu rằng, lời than phiền cũng chẳng là gì, chỉ có hành động mới thực sự có ích. Tôi kể xong, bố nói :"Con nên học tập ông Abraham, vì ông ấy cho thấy sự liêm khiết và thương dân của mình, và ông ấy là Mặt trời, còn những lời than phiền cùng những kẻ chống phá nhà nước là gà trống!". Tôi cũng gật gù tỏ vẻ đồng tình với bố. Tôi cũng thấy bố có đầy đủ tư chất "cần, kiệm, liêm, chính" rồi đấy, hihi😊😊😊. Quả không hổ danh là học viên Học viện Hành chính Quốc gia nhỉ! Còn riêng về chuyện tôn trọng ý kiến thì tôi đã kể cho các bạn nghe rồi đấy, bố biết được ý kiến chọn Mặt trời là đúng đắn và triết lý của tôi như vậy là chính xác.
Nếu các bạn độc giả có thời gian, hãy đón chờ phần 4 nhé!
Nhận xét
Đăng nhận xét