Những người mà tôi vô cùng kính trọng ( Phần 1 )
Trên đường đời, Ông Trời cho ra tạo hoá hàng tỷ con người, ấy thế mà, chỉ có một số người mà tôi đến cuối đời cũng vô vàn kính trọng. Họ là người giúp tôi chữa lành khi tôi đau thương nhất. Họ như ánh hào quang, dẫn đường cho tôi khi tôi gục ngã, khi tôi chẳng còn gì, khi tôi tay trắng. Nhưng các bạn có thể sẽ thắc mắc, một đứa trẻ con 10 tuổi như tôi thì đã phải làm cái gì đâu mà tay trắng được. Thực chất, tôi đã từng tay trắng rồi. Nhưng khi một đứa trẻ con tay trắng, nó khác biệt lắm. Đối với tôi, đó là khi những triết lý của tôi không được chấp nhận. Từ khi 8 tuổi, tôi đã có những triết lý về cuộc đời, con người và việc học. Tôi đã từng nghĩ đến nhiều thứ, mà tôi cá là ở độ tuổi của tôi ít ai nghĩ đến. Những việc này lớn lắm, đến tôi còn chẳng thể miêu tả bằng lời. Nhưng mà nói một cách chung chung, nó là về thế giới, con người và nhiều thứ khác. Tôi đã từng nói điều này ra, nhưng có mọi người đều nói : " Thôi đi, để còn xem sau này có làm được thế không thì hẵng nói !" hoặc " Thôi, lo cái chuyện của bây giờ đi đã, suốt ngày nói ba cái gì đâu không!". Những lời nói vậy tưởng rằng bình thường à, vậy các bạn hãy nghĩ nhé, những triết lý mà độ tuổi của mình nghĩ đến còn chưa chắc đã ai nghĩ được, mà lại bị thẳng thừng chê bôi như vậy, liệu bạn có thấy tức không ! Nói thật, không phải tức, mà là ... "QUÁ TỨC ! "Ấy thế mà, lại có một số người sẵn sàng ủng hộ tôi. Nhưng đầu tiên phải kể đến bà nội tôi.
Tuy bà không nói không rằng, nhưng ít ra còn không nhạo báng, xúc phạm tôi. Hơn nữa, mỗi tối khi ngủ, bà gọi tôi đến và nói : "Hôm nay con nói hay đấy, học ở đâu vậy?". Cũng là lời nói bình thường, nhưng lại không làm tôi tổn thương, thậm chí còn làm tôi thấy vui nữa. Chưa hết, bà còn động viên tôi rằng, tôi nói hay như thế có khi có cả nhà báo về chụp hình ấy chứ. Tôi thực sự không thích lời nói nịnh hót, mật ngọt mà thích lời khen từ cả tấm lòng. Và bà nội tôi có lẽ là người đã làm điều đó. Còn những người chê bai tôi, họ nói họ muốn tôi đừng nghĩ quà nhiều kẻo sa sút các việc khác. "SA SÚT" ư! Thật nực cười. Tôi nói ra những điều ấy 24/24 à? Tôi "NGHĨ VỀ NÓ" 24/24 à? Tất nhiên là không rồi! Tôi cân bằng nó với việc học trên lớp nữa mà. Những người ghen ghét, cố gắng nói tôi đừng nghĩ về nó nữa, thực chất là đạo đức giả. Muốn tôi không hình thành những triết lý đó ư? Để tôi không suy nghĩ về những thứ như vậy, phải bất chấp như thế à? Để tôi chẳng thể phát triển những suy nghĩ đó ư! Bà nội tôi mới thực sự dành cho tôi góp ý, mới có ích. Nhiều người tưởng nói thế sẽ có ích cho tôi mà thực ra lại chẳng giúp ích được cái gì. Đó thực sự mới là lời nói vô giá trị. Bà nội tôi dành tình cảm cho tôi để tôi không ngừng kết hợp cả học hành và tinh thần theo đuổi con đường triết học và văn học. Bà nội tôi để có những ý nghĩ sâu sắc như vậy, hẳn là phải có tấm lòng cởi mở lắm. Mà kể cũng đúng, sáng nào cũng từ 4 rưỡi, bà lại dậy sớm đi bộ tập thể dục. Quãng đường 2 km đối với bà chắc cũng chỉ bằng cái sông ở bên cạnh bờ biển. Buổi sáng sớm, gà còn chưa gáy, đó là thời gian mà bà tôi nói là "sảng khoái nhất" trong ngày. Khi 4 giờ, cảnh vật chưa hiện rõ mà chỉ có sương dày đặc, bà tôi lại thích. Thảo nào mà lại có những lời nói hay như vậy
Và đó là tất cả những gì tôi muốn nói, nếu bạn muốn tôi kể thêm, hãy theo dõi phần 2 .
Chào Minh Trí. Bài viết này của con rất ấm áp. Bà Nội là một “vườn cổ tích” và mẹ mừng vì con đã tìm thấy “vườn cổ tích” của mình.
Trả lờiXóaMẹ có mong mỏi quá nhiều không, khi còn mong con khiêm tốn hơn, bình tĩnh hơn?
Thật khó để giữ được sự ổn định trong cảm xúc khi những tác động bên ngoài mang đến sự khó chịu, bực bội cho con. Người lớn cũng nhiều lúc chưa làm được điều đó. Mẹ cũng nhiều lúc chưa làm được. Nhưng mẹ vẫn hằng mong mỏi con xuất sắc hơn mẹ, xử lý cảm xúc một cách khéo léo hơn mẹ để tâm hồn luôn được an yên, không cáu giận, không hờn tủi. Con hãy rèn luyện để có một tâm hồn mạnh mẽ con yêu nhé.
Và viết Blog luôn là một giải pháp rất tốt để con thể hiện những suy nghĩ của mình mà không nhất thiết lúc nào cũng phải nói trực tiếp với mọi người. Viết vừa giúp con giải toả tâm lý vì đã trút được những gì chất chứa trong lòng, vừa giúp con lưu giữ những suy nghĩ, những cảm xúc đã từng có. Rồi một ngày nào đó, 5 năm, 10 năm, hay nhiều hơn thế, chính con có thể tự nhìn lại những cảm xúc, những triết lý đã từng hình thành trong con và tự có đánh giá cho một thời đã đi qua của mình. Trải nghiệm này cũng thú vị lắm con yêu dấu.
Hãy để trang Blog bầu bạn cùng con, lắng nghe con, để con được thoải mái thể hiện những gì đang chất chứa trong con...
Bà xin lỗi vì dong duổi suốt nên chưa kịp đọc các bài viết của con ✍️ Nội dung rất tay nhiều cảm xúc tâm trạng 👉 vui bởi nhận đc sự đv cổ vũ chân thành, băn khoăn nhiều lời con chó là NỊNH NỌT hoặc chưa đồng quân điểm nhưng ko sao! Bà chỉ muốn nói với con: mình hãy cám ơn vì tất cả, bà nội và nguoif thân hay bạn bè khen kgichs lệ mình sẽ phát huy 👍 còn ai CHÊ , nói HÃY DÀNH THOQIF GIAN HT hihi mình cũng biết ơn để xem lại ... là GÓC NHÌN mà còn ! Ta hãy luôn CẢM ƠN VỀ TẤT CẢ. Bà chúc con chăm học, học tốt, kỷ luật, thân thiện & thành lịch nhé, bà chờ đón nhiều tác phẩm mới, TẾT TRAO THƯỞNG con nhé ❤️❤️👍
Trả lờiXóa