Tự viết lên lịch sử sau 10 năm đầu đời (phần cuối) "Phân rõ thật giả"
Trong một lần đang thấy chán nản vì phải làm quá nhiều đề Toán, tôi đã lấy cái máy chơi game của tôi ra chơi xem có đỡ chán không. Ai ngờ lúc đó tôi không có tâm trạng nên vừa chơi một chút đã game over. Tức quá nên tôi tìm việc gì làm cho nó đỡ chán. Đúng lúc đó mẹ bảo tôi sẽ lên ngoại chơi. Lúc đó tôi thích quá vì lâu rồi chưa được lên ngoại chơi. Lúc đó đang trên đường đi thì tôi rẽ vào nhà bà Nga tí. Chơi xong thì thấy sảng khoái hẳn vì nghe được nhiều kiến thức của bà Nga. Tới nhà ngoại rồi tôi cứ ngồi trong nhà, chẳng làm gì hết. Nhưng mà ngồi thế thì chán quá, mà hàng xóm xung quanh thì tôi lại không chơi với họ vì trẻ con đi chơi hết, chỉ có người lớn. Bỗng tôi loé sáng một ý nghĩ trong đầu. Tôi nghe mọi người nói ở đây nhiều người biết văn vở hay lắm, thế là tôi viết đàng hoàng khoảng chục câu thơ vào tờ giấy A4, mang ra đầu làng cho một ông được coi là có kinh nghiệm bình luận thơ. Tôi lễ phép thưa:"Ông ơi, con có vài câu thơ xin ông góp ý hộ con ạ!" Ai ngờ ông ta chưa nhìn xong đã bĩu môi, lại còn lắc đầu nguầy nguậy. Ông ta đưa cho tôi mà cái mặt cứ khinh khỉnh, nói mát:"Đây không dám đọc thơ của mày, cái gì cũng sai, chẳng có ý tứ gì!" Tôi nghe vậy, vô cùng tức giận, mình phải dành ra nửa tiếng đồng hồ mới viết được, mà ông ta còn chê. Tôi càng nghĩ càng thấy cái ông này có vấn đề, vừa liếc qua đã thế này thế nọ, huống hồ mọi người còn nói tôi có năng khiếu văn chương. Hôm sau, tôi quyết đi tìm ông này hỏi rõ chuyện. Tôi viết bừa 5 câu thơ đi gặp ông ấy. Lúc này, tôi nói rằng cái này do nhà giáo ưu tú Dương Lệ Nga viết. Thế là ông ta chưa thèm xem đã khen như đúng rồi:"Bài này hay, bao nhiêu là ý là tứ, đúng là bài thơ tuyệt vời!" Nghe xong, tôi đã biết thừa, cái gọi là bình thơ luận văn của ông này chỉ phán liều, lần trước tôi viết thì bảo là sai bét tất cả.
Đó là 4 dấu mốc tôi nhớ nhất khi lên 10.
Nhận xét
Đăng nhận xét