Tự viết lên lịch sử sau 10 năm đầu đời (phần 2) "Cuộc trò chuyện làm thay đổi tầm nhìn"

Bình thường, tôi luôn có cái nhìn hơi xấu về thế giới xung quanh. Tôi cảm thấy mọi thứ ngoài trời thật nhàm chán, tôi muốn xem TV, đọc sách và viết văn hơn. Vào kì nghỉ hè năm trước, tôi đã nằm trên giường trong hầu như  cả ngày. Nhưng đến năm lớp 4 này, tôi đã hoà nhập với thế giới xung quanh hơn nhiều. Đó là một cuộc gặp mặt mà tôi nhớ nhất,  cuộc gặp mặt với bà Dương Lệ Nga - một nhà giáo ưu tú đã về hưu. Tôi nhớ rằng trong vài tuần trước, sau khi thi cuộc thi lên cấp đai của môn võ tôi đang học, tôi được mẹ cho vào Không gian đọc An Dục - thư viện của bà Nga - nơi cho các em học sinh mượn đọc miễn phí. Lúc đó tôi sướng rơn lên, vì mẹ đã hứa sẽ cho tôi vào thư viện của bà Nga rất nhiều lần rồi, mà vẫn chưa được vào, vì mẹ bận nhiều công việc. Mẹ chỉ mượn sách của bà bà Nga về để tôi đọc thôi.  Lúc đang trên đường đi, tôi không khỏi tưởng tượng xem ở đó sẽ có bao nhiêu sách, những cuốn sách nào. Ngay khi vừa tới, tôi thấy cảnh vật giống  hệt như tôi nghĩ. Bởi lẽ, ở đó có rất nhiều sách, thậm chí có thể nhiều hơn tôi nghĩ. Từng chồng, từng chồng sách một, tính sương sương cũng phải đến cả trăm nghìn quyển sách. Hôm đó, bà trò chuyện với tôi một lúc, sau đó, bà hỏi tôi muốn mượn quyển sách nào, để bà cho mượn. Tôi mượn quyển "Thần tích Việt truyện", bà Nga đã giới thiệu để tôi mượn thêm quyển "Màu của Hy Vọng". Nó nói về chú Đỗ Hà Cừ-một người bị khyết tật do nhiễm chất độc màu da cam dioxin. Nhưng chú ấy lại có nghị lực sống kiên cường, không khuất phục trước bệnh tật, để rồi lập nên nhiều kì tích. Chú ấy có thể viết thơ, sáng lập thư viện tư nhân, "Không gian đọc Hy Vọng" và rồi để chia sẻ việc đọc tới cộng đồng, giúp mọi người có thể đọc sách tại 32 chi nhánh nhỏ của "Không gian đọc Hy Vọng". Từ hôm đó, tôi say sưa tìm hiểu sách, nhưng không biết vì sao sau hôm đó, như có một phép màu xảy ra. Tôi luôn nghĩ đến thế giới xung quanh. Bà Nga giống như một vị Thần  làm thay đổi cuộc đời tôi vậy. Chỉ sau một lần nói chuyện với bà, tôi đã thấu hiểu nhiều điều, quan tâm đến mọi người, thế giới. Tôi còn nghĩ tới nhiều thứ khác và tập trung kết hợp việc học hành, khám phá với thực hành, khởi dậy tình thương. Tôi còn đọc quyển sách "Chắp cánh Thiên Thần" của ông Duy Tuệ, cuối sách, ông có viết:"Người vĩ đại nhất trên Thế giới này không phải người tài giỏi nhất hay người học cao hiểu rộng nhất, mà là người có tình thương lớn lao nhất". Đây là lần đầu tiên tôi được trải nghiệm cảm giác được khai sáng đầu óc sau một lần nói chuyện.

Nhận xét

  1. Hãy cố gắng thật nhiều con trai yêu quý của Bố nhé! Bố tin tưởng ở con!

    Trả lờiXóa
  2. Xúc động lắm khi đọc bài viết của con❤️ KGD An Dục và các bạn đọc vùng quê Thái Bình mong đc đón con về chia sẻ nhiều câu chuyen ý nghĩa của Minh Trí.

    Trả lờiXóa
  3. Mẹ đã từng nghe ở đâu đó câu nói đại ý là trong cuộc đời có những người ta phải gặp, có những người ta được gặp. Mẹ con mình đúng là rất may mắn vì đã được gặp bà Nga, Con ạ. Mẹ rất vui vì con đã có những cảm xúc rất tích cực sau khi trò chuyện với bà Nga.

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến