Tự viết lên lịch sử sau 10 năm đầu đời
Thực thì tôi cũng chỉ mới là một đứa trẻ lên 10, nên những người lớn xung quanh luôn tỏ ra tôi cũng bình thường như những đứa trẻ khác. Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng đôi khi tôi thấy mình hơi là lạ. Tôi luôn đặt câu hỏi Vì sao? hay Tại sao? Và thường là về những điều mình chưa biết. Ví dụ:"Tại sao khi ta tính chu vi hình vuông lại lấy độ dài một cạnh rồi nhân với 4?" Những câu hỏi đó tôi luôn để trong lòng và chỉ tự đi tìm câu trả lời. Tôi còn nói nó bằng thơ cho dễ thuộc. Đến một hôm, tôi hỏi:
Trời sinh ra ta tự nhân gì
Kiếp trước ta là ai sống thế nào
Có phải lúc còn trong bụng mẹ
Ta đã hiểu thấu hết nhân sinh?
Nhưng nó rất khác so với những câu kia, tôi đi tìm câu trả lời mãi mà không thể tìm nổi. Lúc này tôi giống như một anh thợ mỏ, cứ đào mãi đào mãi dưới hang tối. Anh thợ mỏ muốn đào tiếp lắm, nhưng cứ sợ đằng trước là nước lũ, cuốn trôi cả anh và câu trả lời. Ấy thế mà, có một ông Bụt hiện lên và nói:"Đào tiếp đi con". Đó chính là một phép màu, tôi đã tìm ra câu trả lời. Thứ nhất, Trời sinh ra ta là vì thấy rằng ta là người giúp ích cho xã hội. Thứ hai, để biết kiếp trước mình là ai, chúng ta nên dựa vào kiếp này để đoán. Nếu kiếp này ta có cuộc sống hạnh phúc, đủ đầy, nghĩa là kiếp trước mình là người tốt. Thứ ba, lúc ở trong bụng mẹ, ta là một em bé biết làm nhiều trò, và em bé này sẽ hiểu thấu các nhân sinh khi lớn lên. Nhưng tôi cũng vì thế mà ít bạn. Tôi chỉ có ba người bạn chơi thân nhất, đó là Trọng Huy, Hoàng Tuấn và Tiến Đạt. Trong đó có Trọng Huy là thân đặc biệt. Những người bạn đó luôn hiểu tôi và đồng cảm với tôi. Còn những người bạn cùng trang lứa khác coi tôi là dị nhân vì cho rằng tôi có suy nghĩ thật là khác người. Những khi không có ai chơi cùng mình, tôi lấy sách ra đọc, chơi cờ với em. Còn khi có chút sức lực thì tung chân đá ra vài đòn đá cơ bản cho đỡ chán. Và tôi sẽ viết tiếp tác phẩm đầu tay"Tự viết lên lịch sử sau 10 năm đầu đời" trong phần 2
Con trai, mẹ đã đọc bài viết của con. Mẹ thấy con đã dành nhiều thời gian và tâm huyết để viết bài này, mẹ rất trân trọng điều đó. Con có một cách nhìn thế giới rất thú vị, nó khá già giặn so với lứa tuổi của con - mẹ nghĩ vậy. Nhưng nó cũng rất độc đáo. Mẹ hiểu rằng đôi khi con cảm thấy khác biệt và có thể hơi cô đơn một chút, nhưng những người bạn thực sự như Trọng Huy, Hoàng Tuấn và Tiến Đạt luôn trân trọng và hiểu con. Con hãy cứ tiếp tục khám phá thế giới theo cách của riêng mình, đọc sách, chơi cờ, luyện tập và viết lách con nhé. Mẹ yêu con!
Trả lờiXóa